(Xin gửi bài này như một món quà Giáng Sinh và năm mới đến tất cả quý vị đã một lần đứng ngắm bức tượng TQLC. Xin bái phục các Mũ Xanh đã góp công sức thực hiện và bảo vệ bức tượng, và cám ơn quý anh đã cung cấp tin tức để viết)
Affichage des articles dont le libellé est Bài Viết. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est Bài Viết. Afficher tous les articles
mardi 29 novembre 2022
dimanche 4 janvier 2015
Nhà báo và mặt trận An Lộc (RFA) - P1
Chiến trường An Lộc năm 1972.
Nhà báo và mặt trận An Lộc (RFA) - P1
jeudi 17 avril 2014
Những Thân Cò Thương Binh Việt Nam Cộng Hòa
Những Thân Cò Thương Binh Việt Nam Cộng Hòa
Hạt sương khuya
Mỗi
khi tháng Tư về..lòng tôi lại dâng
lên một nỗi buồn khôn tả. Ngồi ôn lại
từng trang sử, nghe nỗi đau chạy dài trong
huyết quản làm tim thổn thức. Chỉ còn ít ngày
nữa sẽ bước vào mùa Tháng Tư Đen. 39 năm
hơn nửa đời người, có nhiều cái
dường như không còn tồn tại trong miền ký
ức, nhưng có một nỗi đau cho dù muốn quên
cũng không thể nào. Nỗi đau ấy quá lớn,
lớn đến độ tưởng chừng như
không còn nỗi đau nào lớn hơn. Chiến tranh đã
kết thúc, một kết thúc đau thương oan
nghiệt đè nặng trên Quê Hương để
bắt đầu cho một cuộc chiến mới, tàn
khốc hơn, ác liệt hơn.
Đêm đã khuya…nhiệt độ ngoài
trời xuống thật thấp. Khoác vội chiếc áo
choàng bước ra bên ngoài để tìm chút cái lạnh se
của một ngày cuối đông. Bầu trời đêm nay
thật trống vắng, xa xa…một vài vì sao lác đác trên
vòm trời được bao phủ dưới lớp
sương mù trông lạnh lùng cô đơn quá. Nhìn những
vì sao cô đơn ấy, lòng tôi nặng trĩu một gánh
buồn.
jeudi 12 décembre 2013
Bữa Tiệc Tình Thương Tại Paris 2013
Cánh cửa mùa thu
đang khép dần để đón một mùa đông
với những cành khô trụi lá, biết bao tao nhân mặc
khách đánh rơi cảm xúc mình trên những xác lá vàng còm
cõi, có còn không những tháng ngày hoa mộng…. đời
người như những nhánh rong buồn trôi trên dòng sông
định mệnh. Cơn bão Haiyan đã cuốn đi
biết bao sinh mệnh của người dân Phi Luật
Tân, dòng nước mắt có chảy xuôi hay ngược, thì
nỗi đau vẫn không ngừng lại. Cả thế
giới đang hướng về Phi Luật Tân với
những món quà tình thương từ những tấm lòng
vàng còn biết đau một nỗi đau chung, nỗi
đau của chia lìa….. của mất mát người thân. Đất
nước tôi dù may mắn tránh được cơn tai
biến, nhưng có biết bao nhiêu mảnh đời
đang sống vất vưởng trong cảnh màn trời
chiếu đất, không người chăm nom, chẳng
kẻ đoái hoài, sống lây lất trên những vỉa hè
bằng sự bố thí của người qua kẻ
lại.
Cơn
bão định mệnh của ngày 30-04 năm ấy không thể xóa nhòa trong ký ức
của mỗi người con dân miền Nam, đã có
những đổi thay cùng năm tháng , nhưng nỗi
đau của Người Lính vẫn chồng chất theo
tuổi đời. 38 năm sống trong nhục tủi,
những chén cơm thừa chỉ đủ kéo dài mạng
sống để gậm nhấm thêm nỗi đau thân
phận, người lính vẫn hiên ngang, vẫn âm thầm
chờ đợi một ngày sẽ phải đến.
Mang ơn anh…
Người Lính Năm Xưa ấy…ngày hôm nay…. Giữa Quê
Người Tôi Hát Tên Anh. Tôi hát trong niềm kính trọng,
hát để chia sẻ những nhục hình mà các Anh đã
phải gánh chịu trong suốt 38 năm kể từ ngày
buông súng theo mệnh lệnh, dù là thân nhi nữ, nhưng sao
tôi đau quá. Đã nhiều lần tôi tự nhủ lòng,
phải kiên cường lên, nước mắt không thay
đổi được vận mệnh, nhưng sao
dạ đau thắt mỗi khi nhắc tên Anh…Người Lính Việt Nam
Cộng Hòa.
Hôm nay đây giữa quê
người, có biết bao những tấm lòng vàng đang
hướng về quê hương, hướng về
những thân phận điêu linh cùng vận nước, dù
cuộc chiến có bị đặt cho một cái tên gì
đi nữa, thì các anh vẫn là những hình ảnh oai hùng, không một chủ thuyết nào có
thể ngăn chặn được niềm tự hào
trong lòng mỗi người con dân miền Nam.
Thời
tiết thay đổi, ít nhiều cũng ảnh
hưởng đến tâm trạng con người tùy theo
mỗi hoàn cảnh và môi trường sống, cái lạnh
mùa đông dễ đem đến những xúc cảm sâu
lắng, có lẽ vì thế mà nhiều buổi lễ mang
tính cách kỷ niệm hay tưởng niệm thường
được tổ chức vào những ngày đông giá,
hơn nữa mùa đông là mùa Giáng Sinh mà khắp nơi trên
thế giới dù thuộc về bất cứ tôn giáo nào,
cũng đều coi ngày Noel như một ngày lễ chung
để mọi người có dịp tìm đến nhau
trong yêu thương. Đối với thân phận
người Thương Binh tại quê nhà, mùa đông có
phải là một mùa an bình…hay sẽ là dịp để
vết thương lòng mở toang đón nhận những
đớn đau ê chề do hận tủi… ? Vết
thương da thịt có thể trị liệu bằng
phương thức khoa học, nhưng vết thương
lòng thì sao….Các Anh ạ….vẫn còn đó những trái tim cùng
chung nhịp đập, khắp nơi trên thế giới
những người con dân Việt dù sống cảnh
lưu vong, nhưng vẫn luôn khắc khoải và nhớ
về Anh trong những ngày đông lạnh giá. Một
buổi cơm tình thương do Hội Bạn Của
Thương Binh Việt Nam Cộng Hòa Tại Paris
được tổ chức vào ngày 1 tháng 12 năm 2013, và
tôi đã hân hạnh được đóng góp tiếng hát
mình để nhớ về Anh, nhớ về Người
Lính Năm Xưa. Cầm trong tay tờ tường trình
của anh hội trưởng mà lòng tôi xúc động
nghẹn ngào, những thành quả trong 23 năm qua kể
từ năm 1989 đến năm 2013 mà Hội đã
đạt được khiến tôi thật
ngưỡng mộ và kính phục những con người
có tấm lòng vàng, tờ tường trình được chia
ra hai phần. Phần A có 44.987 « đối
tượng » được nhận sự chia sẻ,
bao gồm Thương Binh, Cô Nhi Quả Phụ, bên cạnh
đó còn có thêm những trợ giúp cần thiết
đến những người già, người nghèo,
trẻ em mồ côi v..v. Điều làm tôi ngạc nhiên
nhất là Hội cũng không quên những người
đã nằm xuống trên phần đất Hồn Tử
Sĩ nằm trong Nghĩa Trang Quân Đội, mà ý thức
hệ luôn là sự khác biệt giữa những con
người vô thần và hữu thần, không còn biết
thế nào là Nghĩa
Tử-Nghĩa Tận.
- 2929 ngôi mộ
tử sĩ được dọn cỏ, đắp
đất, dựng lại bia bị gãy đổ, quét vôi.
- 382 ngôi mộ
tử sĩ được xây mới
Hai công việc trên
được nằm trong chương trình Tri Ân Tử
Sĩ. Với tôi đây là một việc làm hết sức
ý nghĩa, vượt qua tầm hiểu biết của tôi
về « Ý thức chính trị », lý trí đôi khi
vẫn phải bất lực trước con tim mà Nghĩa
Tình luôn được đặt lên hàng đầu của
mọi quan hệ. Xin trân trọng những việc làm
của Hội đã bỏ bao công sức trong nhiều
năm qua, hai chữ Cảm Ơn đôi khi rất vụng
về khi phải nhắc đến, vì nó không đủ
để diễn đạt hết những công sức,
những hy sinh mà tiếng bấc tiếng chì dù chỉ vô
tình vẫn luôn là những vết dao nhọn đâm thấu
tim.
Chắc hẳn anh
Hội trưởng cũng đồng ý với tôi
rằng, sự thành công của ngày hôm nay kết quả
đạt được là do lòng hảo tâm của quý ân
nhân ở khắp mọi nơi, cũng như quý
đồng hương đã nhiệt tình ủng hộ.
Xin cảm ơn những tấm lòng vàng, kẻ có công
người có của, xin ơn trên phù hộ cho tất
cả mọi người con dân Việt, những
người còn nghĩ đến hai chữ «Đồng
Bào» luôn được bình an trong cuộc sống.
Cá nhân tôi một lần
nữa xin cảm ơn Hội đã cho tôi được
góp chút khả năng kém cỏi của mình trong
chương trình Tri Ân Người Thương Binh, nhất
là các anh chị em nghệ sĩ, dù chúng ta không chuyên
nghiệp, nhưng mỗi người đã đóng góp
khả năng mình bằng trái tim yêu thương dành cho
những thân phận bất hạnh. Cảm ơn anh MC
Trịnh Nghĩa và chị MC Trâm Anh đã điều
khiển chương trình rất sống động và
đầy ý nghĩa. Một lời xin lỗi đến
anh .. dù bất cứ dưới một hình thức nào
cũng đã để lại trong tôi sự áy náy. Cảm
ơn các anh Minh Tùng, anh Lộc, anh Phát (ban nhạc) những
người đã góp công cho tiếng hát của các «ca
sĩ» được thêm bay bổng đến khán thính
giả.
Tâm
Tình Cùng Người Lính.
Tôi thường
được nghe một câu nói khi nhận định
về nỗi đau « Nỗi đau tùy theo mức
độ cảm nhận của mỗi người »,
ở một góc cạnh nào đó tôi đồng ý sự
nhận định trên, vì thế xin cho tôi mượn
tạm chữ «Nếu» để có thể định hình
nỗi đau theo mức độ ít nhiều…. tôi cho
rằng nỗi đau nhất là nỗi đau của
người Lính khi phải buông súng trong uất nghẹn,
biết bao nhiêu người đã « Sĩ khả sát,
bất khả nhục » để giữ tròn tiết
tháo, hai chữ Anh Hùng sẽ tồn tại mãi mãi trong lòng
con dân Việt cho dù đứng ở vĩ tuyến nào.
Mùa đông lại sắp về,
không biết «Cây mùa xuân chiến sĩ» còn nở rộ
được bao lần, sinh tử là định luật
của đất trời, dù cuộc sống là sự kéo
dài thêm nỗi đau, nhưng sao tôi vẫn ích kỷ,
vẫn muốn được nhìn các Anh sống lâu trăm
tuổi, làm sao nói hết được những yêu
thương cho dù có bị vấy đục bởi
những con người «không tử tế» chỉ biết
ngủ vùi trong chiến tích của đồng đội, hình
ảnh các Anh vẫn mãi bất diệt trong trái tim tôi, tôi
Yêu Anh không phải vì những chiến tích oai hùng lẫm
liệt, những điều đó chỉ làm tôi hãnh
diện nhưng không đủ để Yêu thương,
chính những tháng ngày sống trong lửa đạn, băng
rừng vượt núi cùng với quân trang quân dụng, uống
nước sình lầy, ngủ trong mưa pháo, cái chết
như một điều gì đó rất nhẹ mà bom đạn
đã được thay bằng « số phận »,
nếu ngày Quân Lực 19 tháng 6
là hình ảnh để tôi hãnh diện thì chính
những hy sinh của Anh ngoài chiến trường là hình
ảnh xứng đáng cho tôi tôn thờ Anh suốt
đời. Đất nước đang bước vào
một mùa xuân đầy hy vọng, sự chờ
đợi theo thời gian có làm bào mòn đi thân xác, dù
lưng còng, da nhăn, tóc bạc, hay trên thân xác còn mang đầy
vết đạn của chiến tranh, hình ảnh Anh
vẫn mãi sáng ngời trong trái tim tôi. Cũng như anh…tôi và
mọi người cũng đang sống trong niềm hy
vọng, mong ngày ánh dương soi sáng trên chuyến tàu xum
họp, giọt nước mắt cho Anh, giọt
nước mắt cho Dân Tộc, tất cả sẽ cùng
quyện lẫn trong ngày trẩy Hội Trùng Dương, và
ngày ấy sẽ là ngày tôi cùng Anh sống lại hình ảnh
của những Người
Lính Năm Xưa.
Paris
ngày 1 tháng 12 năm 2013
Hạt sương khuya
samedi 26 octobre 2013
Dư Âm Nụ Cười
Dư Âm Nụ Cười
Viết cho ngày họp mặt Phong Trào Liên Kết Dân Chủ năm 2013 tại Houston
Sau những muộn phiền, tôi nhủ lòng sẽ không trở lại cái đất nước mà ai
cũng cho là thiên đàng ấy. Nhưng rồi những tiếng nói thân quen, chút
tình đồng chí hướng , nghĩa đồng bào như những sợi dây ràng buộc khiến
tôi đã nhận lời trở lại vùng đất hứa. Ngồi trên chuyến bay từ Paris đến
London ngủ gà ngủ gật vì nguyên đêm trước không hề chợp mắt cho đến giờ
ra phi trường. Đây là lần đầu tiên tôi bay với British Airway từ Lôn
Đôn đến Houston, máy bay khá rộng và thoải mái với 9 hàng ghế ngang.
Phong cách phục vụ hành khách toát lên một nhân cách quý phái mà tôi
thật sự không dám để so sánh với chiêu đãi viên của VN Airline, buồn
lắm….nhưng phải nói dù sự thật luôn phũ phàng.
Tôi
đến phi trường Houston đúng như dự trình. Phiền phức nhất vẫn là sự chờ
đợi xếp hàng để qua cổng khám Passport, nhìn hàng người như rồng rắn
tôi ước chừng chờ đợi không dưới hai tiếng đồng hồ. Điện thoại cho anh
khomoi biết để thông báo đến vị nào đón rước hầu biết để mà an tâm, chỉ
hiệu cho biết điện thoại không có tín hiệu, nói theo tiếng VN thời đại
là «ngoài vòng phủ sóng». Đành chịu…..không biết người bên ngoài và
người bên trong ai sốt ruột hơn ai nhỉ.
Cuối
cùng thì cũng xong, người Mỹ cũng lạ, tôi đi thăm đất nước Hoa Kỳ bằng
tiền của tôi mà cũng thắc mắc, chả lẽ «khủng bố»chơi sang mua vé cho tôi
sao J Nói đùa cho vui, dĩ nhiên tôi hiểu được đó là sự an toàn cho nước Mỹ mà tôi cho rằng rất hợp lý kể từ vụ việc 911 xảy ra.
Người đầu tiên tôi nhìn thấy là một thanh niên trẻ, hai ông «lão» vừa đủ để được gọi là «lớn tuổi».
-Tôi là Khánh Hòa đây
-Oh vâng, chào anh Khánh Hòa….Âu Châu cả mà phải đến Mỹ mới có duyên hội ngộ.
-Tôi Người Thầm Lặng đây
-Vâng, xin chào anh Mười
-Còn đây là….
-Dạ em là Lẽ Sống
-Oh, Lẽ Sống hử…mặt nhìn còn «búng ra sữa»
Nói xong tôi cười, nhưng có người «tự ái».
Lần đầu tiên đến Houston, theo thói quen tôi rất thích ngắm nhìn những
thành phố mà tôi có dịp ghé qua, nhưng lần này tôi đến đây không vì mục
đích tham quan, năm ngày ngắn ngủi đã không đủ để tôi có thể chia sẻ hết
cảm xúc với những người thân quen, trên căn bản đời sống tâm lý tôi cho
rằng mối quan hệ mật thiết về tinh thần sẽ là nền tảng cho sự giao kết
về lâu dài.
Sau
những bàn thảo của ban tổ chức, tôi được đưa đến nhà chị Vân, người có
một vai trò khá quan trọng cho cuộc họp mặt lần này. Vì ở xa lại phải
bay hết 15 tiếng, nên tôi đã đi sớm hơn một ngày để còn dưỡng sức, dù
chẳng phải giữ vai trò gì quan trọng, nhưng tuổi tác cũng bắt đầu không
cho phép mình được hoang phí. Ngày đầu tiên cuộc họp mặt tại nhà anh
Nguyễn Nam Phong theo lời mời của chủ nhân, tại đây tôi được làm quen
với anh chị VanPhong- Nguyen Quat Khoi, anh Huunguyen, chị Nguyệt
Khuyết, chị PhuongHoang, Sao Anh Chua Chet, còn thêm một vài người mà
tôi đã vô tình không còn nhớ tên, thành thật xin lỗi.
Đêm
đầu tiên tôi được thu xếp nghỉ tại nhà chị Vân, chị rất chu đáo và hiếu
khách, phải nói ngay là chị nấu ăn rất ngon, một phụ nữ đúng nghĩa nằm
trong tứ Đức mà tôi không ngại nếu ai đó cho rằng «tôi hơi phóng đại».
Lần đầu tiên tôi được ngồi trao đổi trực tiếp với anh VanPhong, thay vì
qua cái mic trên các diễn đàn Paltalk, đúng là đi một ngày đàng học một
sàng khôn, đêm ấy anh em tôi trao đổi thật tâm đắc, dĩ nhiên tôi nghe
nhiều hơn nói, vì khả năng chỉ có thế không thể hơn. Hai giờ đêm…có lẽ
vì quá mệt mỏi nên tôi nằm thẳng một giấc đến 9 giờ sáng, không biết
tiếng ngáy có làm chị Nguyệt Khuyết trở mình. Định ngủ thêm một chút
nhưng tiếc thời gian quá ngắn, đành làm siêng bước xuống giường mặc dù
mùi ngái ngủ còn vương trên đôi mắt. Cũng nơi đây tôi được làm quen với
chị PhuongVy, TrungTrac....Chị PhuongVy tôi chỉ biết trên diễn đàn qua
chào hỏi, riêng TrungTrac đã có một quá trình sinh hoạt khá lâu trong
diễn đàn Phong Trào Liên Kết Dân Chủ tôi tạm gọi là thân quen, dù cũng
chỉ trên hình thức chào hỏi và trao đổi, điều làm tôi ngạc nhiên khi
TrungTrac giới thiệu về mình, tôi không ngờ người có nhiều kiến thức về
lịch sử Việt Nam thường hay chia sẻ trên diễn đàn lại là một anh chàng
thư sinh chẳng lẽ tôi lại phải sử dụng lại từ « búng ra sữa » như với Le
Song, nhưng chắc hẳn nhiều anh chị đều đồng ý và có cùng quan điểm với
tôi lắm, phải không ạ.
Thứ
sáu…Ngày đầu tiên của buổi họp mặt xảy ra trong một không khí thật
«căng thẳng». Tại Nhà Việt đã xuất hiện nhiều khuôn mặt lạ (không phải
tàu lạ) mà tôi cũng chỉ mới gặp, lần lượt các anh chị được giới thiệu
với những nick name thật quen thuộc, Ngheo Rot Mong Toi….anh này không
thật thà khai báo, tay này mới nhìn nếu không phải là « đại gia » thì
cũng là « điền chủ », khiếp….thời cải cách ruộng đất của hồ già đã qua
hơn 50 năm mà sự sợ hãi vẫn còn ảnh hưởng đến anh Ngheo Rot Mong Toi
cũng phải giả dạng thường dân. Anh ThanhBinh16 người có giọng ca vàng
loại 4 số 9, KhitKhit người con gái Việt có một thân hình mảnh khảnh rất
là xinh trong chiếc áo dài quê Mẹ, người rất can đảm cầm mic lên tiếng
với bất cứ ai dám đi ngang « lề trái » nhưng lại rất « Dịu Dàng trong
Áo Lụa Hà Đông » ở ngoài đời. Còn một người cũng thuộc dạng « búng ra
sữa » là 5 Rau….thôi đi cha…vài cộng loe nghoe bày đặt lấy nick 5Rau, đề
nghị diễn đàn Phong Trào Liên Kết Dân Chủ đưa ra tòa án nhân dân để xử
lý. Chị Quế Mai đến từ Nauy, là láng giềng cách tôi khoảng vài ngàn cây
số, cùng mang chung thể loại máu Châu Âu, đồng hội nhưng không đồng
thuyền. Chị là người nhút nhát, thật thà như đếm làm tôi đến phát
ngượng, chị Quế Mai ơi đề nghị chị sau khi về nhà nhớ học thuộc lòng câu
« xấu che- tốt khoe » nha chị. Nhắc đến người này chắc ai cũng phải
hãi hùng. Sao Anh Chua Chet…nghe cái nick thôi đã rụng rời rồi, hèn gì ê
sắc ế mà còn chảnh nữa, ả bảo rằng…tớ để thiên hạ thèm chơi. Ai sợ chứ
tớ chả sợ, cái « thể loại khẩu xà Tâm Phật » này tớ tỉnh như
ruồi….hehehh. Nếu Sao Anh Chua Chet có làm mọi người hãi hùng thì cái
nick DiemDiem lại là sự đối đầu giữa thiện và «ác», ác trong ngoặc kép
đàng hoàng nha, nhớ đừng chửi đổng nhé Gái Hải Phòng, tớ cũng xuất thân
cùng « guộc » với đằng ấy đấy. DiemDiem là một trong những người mà tôi
xin phép các anh chị cho phép tôi được đề cao trong bài viết này, chẳng
phải vì DiemDiem tài ba xuất chúng gì, nhưng cái nép đẹp tâm hồn trong
sáng như một cô gái quê không vướng bụi trần đã làm cá nhân tôi cũng như
tất cả mọi người đều có thể nhìn được, sự ngưỡng mộ đã khiến tôi phải
thèm khát, ước gì cuộc đời này luôn là những trang giấy trắng được vẽ
lên bằng một trái tim hồng. Xin cho tôi một phút ngậm ngùi nhìn về Quê
Hương để nghe nỗi đau chạy dài trong huyết quản.
Chị
ViToQuoc…người có giọng nói rất trẻ, giọng đọc rất quyến rũ người nghe,
nếu cho tôi được nói một cách chủ quan thì chị là người trong tầng lớp
Công Tằng Tôn Nữ gì gì đó ( xin đừng hiểu theo nghĩa tiêu cực). Nói về
chị…tôi chỉ xin nhắn nhủ các bạn sinh hoạt trên diễn đàn Paltalk với sự
dè dặt… «Xin đừng yêu cô». Anh Khanh_Hoa2…một người có nhiều đóng góp
cho diễn đàn Phong Trào Liên Kết Dân Chủ với những tài liệu do anh soạn
thảo, góp nhặt từ nhiều bài viết giá trị của nhiều tác giả và anh tổng
hợp, sau đó đưa ra những nhận định cá nhân để chia sẻ cùng mọi người,
anh thuộc tầng lớp « trí thức dễ gần » mà các anh chị có thể nhìn qua
cách anh thể hiện, bằng chứng là anh « chơi tới cùng » trong ngoặc kép
với các anh chị em trẻ dù chỉ là lắng nghe, anh có tài ngồi nghe người
ta nói rồi cười, chứ không có tài làm cho người khác cười….như
tôi….hehehhe….mình cũng thuộc băng đảng CHẢNH đó nha. Riêng anh 30 Nam
Tham Lang, có lẽ là người duy nhất mà tôi thấy không có nhiều khác biệt
giữa « ảo » và thật, anh thầm lặng đến phát sợ, vậy chứ khi nhập cuộc
cũng cười tá lả chứ không dám thầm lặng đâu nha, tuy nhiên…phải công
nhận anh là một người rất dễ thương và chân tình. Khác với anh 30 Nam
Tham Lang, thì anh Topdog lại có sự chênh lệch khá lớn, trong diễn đàn
anh ấy « lèm bèm » bao nhiêu thì ở ngoài đời ông ấy im ru bà rù, nhiều
lúc tôi nghi cha này đóng kịch, nếu là diễn viên thì tay này có vẻ hơi
siêu đấy, nhưng không…quý vị an tâm…hiền như cục bột, chỉ xin đề nghị
anh Topdog nên bỏ rượu hoặc giảm tửu lượng, đừng để một trong ba cái
lăng nhăng của cụ Trần Tế Xương quấy anh chứ, đề nghị anh chỉ nên uống
trà, cùng lắm thì thêm cái vụ « đàn bà » ít ra có nhắm mắt cũng được
xuôi tay. Lua Viet có thể nói là một người rất nam tính, thẳng thắn, có
nhiều tài nhưng không phô trương và rất nhiệt tình, điều này có thể nhận
ra qua cách cư xử với mọi người trong mấy ngày qua, cá nhân tôi rất vui
khi được quen biết với Lua Viet, mong rằng tình cảm này cũng được chia
sẻ với mọi người. Có một cậu bé đến từ Úc Châu rất dễ thương, hiền lành
trong sáng, ghét ai là nói ghét, chứ không thể nói ghét thành yêu, mà
khi yêu thì cũng nói yêu chứ không nói yêu thành ghét, trước đây trên
Paltalk tôi đã nhiều lần xin chào anh Ghet ho chi minh, điều đó cũng
không có gì lạ, bản thân tôi cũng thường được gọi là cô xưng con, đến
khi gặp mới biết tuổi đời chỉ thua tôi vài ba tuổi, kể ra Ghet được làm
anh một thời gian cũng thích nhé, bây giờ phải gọi tôi bằng cô, cái này
cũng công bằng chứ. Còn một người cũng là nhân vật quan trọng….hay nói
đúng hơn là quan trọng nhất, chữ nhất ở đây xin được hiểu trong phạm vi
của diễn đàn Phong Trào Liên Kết Dân Chủ. Chủ nào cũng là chủ, nhưng ông
chủ này thuộc dạng lè phè theo kiểu ông chủ người Việt gốc Hoa khi được
khách hàng hỏi : Tại sao ông chủ giàu vậy mà ông ăn mặc lè phè thế…ông
trả lời…ngộ ăn mặc đẹp hơn khách hàng, khách hàng không tới ngộ sụp tiệm
thì chết cha ngộ á. Tôi nhớ trong nhạc phẩm Đoạn Cuối Tình Yêu của tác
giả Tú Nhi tức ca sĩ Chế Linh có câu….thà đừng biết nhau thì thôi…biết
rồi chán lắm người ơi…xin thành thật thông báo, giáo sư Minh Quốc rất ư
lè phè, cứ như là « người cầy có ruộng ». Hehehhe.
Buổi
họp mặt ngày thứ sáu cũng không có gì đặc sắc ngoài gặp gỡ, giới thiệu,
tạo tình thân Có lẽ niềm vui trong ngày thứ sáu là buổi họp mặt trong
khách sạn, dưới sự điều khiển chuyên gia « quậy phá » của nữ « ma đầu »
Sao Anh Chua Chet, tiếc rằng tôi vì hai chữ Trách Nhiệm học mót trong
thời Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa nên đành nuối tiếc từ giã cuộc vui ngậm
ngùi trong giấc ngủ vùi không mộng mị.
Cộng
lại ba ngày tôi ngủ được mười tiếng, nhìn trong gương cứ ngỡ hồn ma
bóng xế nào, nếu không nhờ chút son phấn chắc khối người té xỉu. 9 giờ
phải có mặt hoặc trễ nhất là 9 giờ rưỡi…. đó là lịnh. Nếu trong quân đội
tôi bị ăn giày Botte de Sault là cái chắc, cũng may câu nói không đi
trễ không phải người Việt Nam làm giây thần kinh mắc cở của tôi sống
lại.
Thành
thật mà nói «ông chủ» này tuy lè phè nhưng rất chịu chơi, vào ngày thứ
sáu trong lúc chỉnh âm thanh, chỉ cần hsk nói âm thanh thiếu Echo khó
hát, lại thêm nghề hướng dẫn rất tài ba của Ngheo Rot Mong Toi là ông
chủ chạy đi mua cái âm ly mới gần 300 USD về thay thế liền, cảm ơn những
trái tim đầy nhiệt tình không cần tính toán, nhưng mưu sự tại nhân
thành sự tại thiên, ý trời đã định tôi phải hát với cái âm thanh cà rịch
cà tang này…hehehhe. Vừa bước vào nhà Việt liền nhận được tin hung…âm
ly bị cháy, tôi đã quen rồi với ngịch cảnh nên đành trong héo ngoài
tươi.
Nói
về buổi hội thảo trong ngày thứ bảy, với sự tham dự của nhiều diễn giả
bao gồm các vị Vương Văn Giàu, Nguyễn Đình Khánh, LM Phạm Hữu Tâm, TS Lê
Minh Nguyên, TS Nguyễn Đình Thắng, TS Mai Thanh Truyết, Bà Huỳnh Thu
Lan, ông Chu Vũ Anh, Giáo Sư Nguyễn Chính Kết. Ngoài ra còn có sự tham
gia của em Nguyễn Phương Uyên, em Thuyết Bất Đắc đến từ Việt Nam cùng
chia sẻ cảm nghĩ của mình về hiện tình đất nước. Thú thật…tôi không đánh
giá cao về hiệu quả của buổi diễn thuyết, vì nó chỉ mang tính cách « hỗ
trợ » cho buổi hội thảo thêm phần sống động, những chia sẻ của các vị
hầu như đã được nhắc qua nhiều lần nay chỉ là tóm lượt ngắn gọn bởi thời
gian có giới hạn. Điều mà tôi cho là thành đạt trong buổi hội thảo,
chính là sự liên đới giữa một thế giới ảo để bước vào một thế giới hiện
thực, xóa bỏ mọi thành kiến cá nhân, nhìn rõ nhau hơn bằng xương bằng
thịt, từ đó danh từ « ẢO » không còn lý do để tồn tại. Trở lại chuyện
dài Paltalk….tôi đã chứng kiến biết bao lần những cuộc tranh cãi thiếu
điều rớt cả răng, rụng cả rốn vì rầu, chỉ tội nghiệp cho cái mic phải
làm kẻ trung gian đi giữa hai lằn đạn sẵn sàng mic móp méo do những cơn
giận từ người giáng xuống, đúng là họa vô đơn chí. Qua đó cho chúng ta
một bài học rất bổ ích khi sinh hoạt trên các diễn đàn, chậm nóng giận,
không vội vàng đánh giá một cá nhân khi chưa thật sự hiểu về người ấy,
nhất là bớt suy diễn, kẻo xung quanh ta chỉ còn lại kẻ thù, nhìn đâu
cũng thấy địch, ngó gà hóa cuốc. Thử hình dung khi gặp phải một người mà
trước đây bị mình chửi búa xua, nay bỗng dưng có dịp đối diện và nhận
ra họ là một người rất dễ thương, eo ơi nó ngượng không thể tả được. Trở
lại buổi họp mặt trong ngày thứ bảy, tôi xin thay mặt anh chị em trong
diễn đàn Phong Trào Liên Kết Dân Chủ xin chân thành cảm ơn các diễn giả
đã bỏ thời gian và công sức đến chia sẻ với anh chị em chúng tôi bằng
tấm lòng của những người con dân Việt, luôn trăn trở về một Quê Hương
mang nhiều dấu tích của những viên đạn thù, được bắn ra từ nòng súng của
người đồng chủng tộc, chế độ này là một chế độ thối nát, một chế độ
quân phiệt thì không có lý do gì để nó tiếp tục tồn tại.
Sau
buổi họp mặt chúng tôi được ban tổ chức đưa đến nhà hàng Kim Sơn, theo
tôi có lẽ là một nhà hàng lớn nhất «All You Can Eat» nghĩa là ăn mệt
nghỉ cho đến khi không còn có thể ăn nổi. Những người « ngoại tộc » như
chúng tôi, anh Khanh_Hoa2, chị Que-Mai, anh Lac-Viet, Ghet ho chi minh
thì được ăn mệt nghỉ kiêm luôn miễn phí, kèm theo lời hăm dọa …lần sau
tổ chức mà không sang là biết tay. Thức ăn ngon quá tôi đành chấp nhận
một đời ta bằng ba đời nó rồi có ra sao thì ra. Cảm ơn một bữa ăn ngon
với đầy ắp tiếng cười, nhất là cái KhitKhit, biết tôi thích ăn đồ biển
nên có bao nhiêu cua nàng khiêng gần hết.
Đêm
đó chúng tôi một số ghé nhà Nguyễn Nam Phong, một số về lại khách sạn,
nói chung không có gì đặc sắc trong đêm thứ bảy. Xin cảm ơn Nguyễn Nam
Phong đã tiếp đãi anh em rất chân tình. Tôi rời nhà Nguyễn Nam Phong
cũng khá muộn, về lại khách sạn nghĩ đến ngày mai có thể ngủ thẳng cẳng,
tôi nhắm mắt mang theo một nụ cười vào trong giấc mộng.
Ngoài
kia chút bóng tối còn vất vưởng bên rèm cửa như chẳng buồn chia xa, gặp
lúc ông mặt trời lười biếng nên nán lại như quyến luyến một chút gì để
nhớ để thương, tiết trời đang chuyển mùa bước dần vào một mùa thu xám
buồn, những chiếc lá trên cành chuẩn bị rời xa cuống, lá rụng về cội,
người đi rồi…biết về đâu. Nằm hoài với những suy nghĩ miên man, tôi bước
xuống giường vì không muốn phí thời gian trong những ngày còn lại, đánh
thức Sao Anh Chua Chet dậy hai đứa rủ nhau đi nhà thờ. Lâu lắm rồi tôi
mới có dịp đi nhà thờ Việt Nam, nghĩ lại người Việt tị nạn cộng sản ở Mỹ
thật may mắn, ít nhiều về mặt tinh thần cũng không bị thiếu thốn như
người Việt tị nạn cộng sản tại Âu Châu, nơi này muốn ăn gì cũng có, thức
ăn Việt Nam đầy đủ và rất ngon, quan trọng nhất là sức khỏe được bảo
đảm. Tôi rời nhà thờ với tâm trạng buồn khi nhìn về cố quận ở một nơi
nào rất xa.
Hôm
nay là ngày cuối cùng trong ba buổi họp mặt. Chương trình sắp đặt sẽ
tập trung trước tượng đài Chiến Sĩ lúc 12 giờ, một cuộc biểu tình lên án
chế độ cộng sản đòi hỏi Nhân Quyền- Dân Chủ-Tự Do cho Việt Nam dưới sự
điều khiển của nhà văn Trần Ngọc Bính (Lac-Viet). Đây không phải là một
chương trình được phổ biến rộng rãi nên không thể đòi hỏi một con số đồ
sộ cùng tham gia, tuy nhiên tinh thần của mọi người đều rất cao, tất cả
dành cho Quê Hương, dành cho đồng bào đang sống trong cảnh lầm than
trước sự dối trá bạo tàn của chế độ độc tài chuyên chế.
Cuộc
biểu tình đã chấm dứt nhưng dư âm vẫn còn vang vọng, mọi người chia tay
trong không khí thật hào hùng và hẹn ngày gặp lại trên Quê Hương. Sau
đó tất cả cùng đến với chị Vân ăn cơm trưa theo lời mời của chị, tôi
không hiểu sức ở đâu mà chị có thể làm được tất cả công việc mà vẫn tham
gia cùng mọi người trong mọi sinh hoạt. Nghe anh khomoi nói chị Vân sẽ
nấu ăn cho ngày thứ bảy là tôi rụng rời tay chân rồi, thế mà chị đã chu
đáo và rất đúng giờ để mọi người có thể ăn trưa và tiếp tục cuộc hội
luận. Cảm ơn chị Vân, cảm ơn tấm lòng bao la của chị đã dành cho mọi
người. Sau khi dùng cơm xong một số anh chị em phải chia tay, xin chia
sẻ một chút cảm xúc đến với những người anh em này, những người đã không
ngại đường xá xa xôi lái xe cả 20 tiếng, lái ngày lái đêm để kịp đến
chia sẻ công việc cùng tất cả mọi người, anh dan toc, anh Trai Song
Tien, em Hòa Lâm và rất nhiều người mà tôi không biết tên, chúng tôi
chia tay trong niềm xúc cảm cùng khoác vai nhau trong tình tương thân
ái, cùng cất tiếng hát chung nhạc phẩm Một Người Đi do tôi chủ xướng.
Tôi tiễn anh lên đường, trời hôm nay mưa nhiều lắm
Mưa thắm ước vai gầy, mưa giá buốt con tim
Mình cầm tay nhau, chưa nói hết một câu
Thôi đừng buồn anh nhé, tiếng còi đã ngân dài….
Cuộc
chia tay nào cũng để lại những xúc cảm, nhìn trong mắt mọi người ngời
sáng niềm tin về một ngày mai, một ngày không còn bóng cộng nô để tiếng
hát hôm nay sẽ là tiếng cười trong ngày đoàn viên. Xin tạm biệt anh
Vinh, anh Trai Song Tien, Hòa Lâm và tất cả anh chị em, tạm biệt
TrungTrac, tạm biệt Vnchiwawa, tạm biệt những trái tim lưu lạc đang miệt
mài trên bước đường tranh đấu cho một Việt Nam ấm no hạnh phúc. Một vài
giọt nước mắt đang lăn khẽ hay chảy ngược về tim.
Đêm
cuối cùng…mọi người đi ăn tại nhà hàng Phát Ký. Có một đôi vợ chồng trẻ
không nỡ rời cuộc vui, vì thế đã xin gia hạn thêm một đêm tại khách sạn
để được chung vui cùng các anh chị em còn lại, đó là cặp hoahongxanh,
Ho Lua Ten Bip. Điều này cũng dễ hiểu, nơi nào có yêu thương, nơi ấy sẽ
có tiếng cười. Cảm ơn hai vợ chồng đã rất nhiệt tình cho trọn niềm vui
chung. Có thể nói trong ba ngày họp mặt đêm cuối cùng là đêm để lại
nhiều kỷ niệm nhất, đêm nay là đêm không ngủ, đêm để nói với nhau những
lời tình tự, chẳng biết có ai đó để quên con tim, hay có ai đó cùng gửi
gió cho mây ngàn bay… ! Buổi lễ hấp hôn của anh chị VanPhong được diễn
ra thật « hoành tráng », có khăn, có nhẫn có cả nụ hôn. Anh Lac-Viet mà
ai cũng nghĩ rất nghiêm túc, thế mà cũng xả láng làm thơ trao tình gửi
cho Mây. Em ơi…nếu em là Mây thì anh xin được làm gió để đưa Mây đi khắp
bốn phương trời, Mây vẫn vô tình bay… anh vẫn là cánh gió bạt ngàn rầy
đây mai đó. Nhưng làm sao ai biết được sẽ có lúc Mây Gió gặp nhau để
chút những cơn mưa tưới mát những cánh đồng khô hạn.
Cuộc
vui nào rồi cũng phải đi đến hồi kết thúc, mỗi lời chia sẻ là một kỷ
niệm mang theo bên mình, tôi tin chắc mọi người đều có cùng cảm xúc,
cùng nỗi buồn khi phải nói lời chia tay, đây là thành quả quý giá nhất
mà chúng ta đã bỏ ra trong ba ngày họp mặt, những khiếm khuyết không còn
là vấn đề một khi yêu thương đã chiến thắng mọi nghịch cảnh, chìa khóa
hạnh phúc đang nằm trong tay chúng ta, hãy gìn giữ….đừng đánh mất, đừng
để yêu thương biến thành những nỗi đau trong kiếp người hữu hạn.
Xin
cảm ơn những thiên thần trong bóng tối, những người vì lý do nào đó
không thể họp mặt cùng anh chị em, nhưng vẫn miệt mài bên những công
việc truyền thông, xin hãy dành những yêu thương hôm nay san sẻ cho tất
cả những ai cùng có chung một tấm lòng dành cho Đất Mẹ. Cảm ơn Hon
Nhien, cảm ơn Thuyết Bất Đắc, cảm ơn lão quản gia docco_2 và nhiều anh
chị em mà tôi không thể nêu hết tên trong bài viết này.
Một cõi đi về người như bụi
Trần gian một kiếp cũng pha phôi
Chút tình nương nhẹ mà sâu lắm
Bụi lắng xuống rồi mắt vẫn cay
Chia tay một trái tim xẻ nửa
Phân kỳ một hồn đó cưa đôi
Người xuôi phương bắc trăng mờ khuất
Ta trở về nam lệ ướt đầm.
Paris tháng 10/2013
Hạt sương khuya
mercredi 19 juin 2013
Anh là ai ?
Anh là ai ?
Xin hỏi anh là ai
Sao đánh tôi, chẳng một chút nương tay?
Xin hỏi anh là ai
Không cho tôi xuống đường để tỏ bày
Tình yêu quê hương này
Dân tộc này đã quá nhiều đắng cay?
Xin hỏi anh ở đâu
Ngăn bước tôi chống giặc tàu ngoại xâm?
Xin hỏi anh ở đâu
Sao mắng tôi bằng giọng nói dân tôi?
( Lời bài hát Anh là ai ? Tác giả Việt Khang )
Trước khi đi vào bài viết này, và tôi cũng hy vọng đây sẽ là sự kết thúc cho bài viết Đừng im tiếng mà phải lên tiếng cách đây đúng mười ngày.
Gia
đình chúng tôi cũng mượn bài viết này, xin gửi lời cám ơn đến Ông Bà
Anh Chị Em đồng hương xa gần khắp nơi. ( Anh, Pháp, Bỉ, Hòa lan, Đức,
Hoa kỳ, Gia nã đại ) và các Em, các Cháu trong nhóm Tuổi trẻ yêu nước.
Đã giúp chuyển bài viết của tôi trên một số diễn đàn và facebook.
Trong
mười ngày qua, nhiều người quen, cũng như chưa bao giờ quen biết, cũng
đã gửi đến chúng tôi hàng trăm email và điện thoại để an ủi, chia sẻ
cũng như bầy tỏ sự bất bình trong sự việc một vài cá nhân không rõ
nguyên nhân, vừa qua đã dựng đứng những câu chuyện, bôi nhọ và vu khống
Thu Sương một cách rất hạ cấp. Cũng đặc biệt xin cảm ơn trước những vị
can đảm bằng sự công tâm và lương tâm, sẵn sàng đứng ra làm nhân chứng
khi cần thiết
Bài viết này tôi xin dùng tựa của bài hát Anh là ai ?
của nhạc sĩ Việt Khang thay cho lời tựa. Một nhạc sĩ đã nhóm ngọn lửa
đầu tiên cho phong trào đấu tranh của Tuổi trẻ yêu nước, là một trong
những bài hát khởi đầu cho dòng nhạc của nhóm Tuổi trẻ yêu nước. Và Thu
Sương may mắn đã là người chuyển tải thông điệp của TTYN qua bài hát Anh là ai ?
lần đầu tiên đến với Cộng đồng Paris trước khi nhạc sĩ Việt Khang bị
bắt và kết án một cách phi nhân, hèn hạ của bạo quyền CSVN.
« Anh là ai ? » Đến hôm nay thì : « Mặt người hôm nay, mươi phần đã rõ »
Chữ Anh
ở đây tôi dùng bằng một đại danh từ nhân xưng trong ngôn ngữ Việt Nam,
để chỉ đích danh Anh Nguyễn Hữu Xương người đã trở thành « nguyên và nhân » cho sự chụp mũ và vu khống Thu Sương.
Riêng cá nhân chúng tôi, thật ra chúng tôi đã nhận được những đánh phá
bằng sự chụp mũ, vu khống lẫn chửi bới hèn hạ này với Thu Sương trong âm
thầm đã từ lâu. Nhưng vì chưa thu lượm những bằng chứng rõ ràng, chúng
tôi giữ sự yên lặng để theo dõi sự việc, và luôn luôn nghi ngờ rằng có
thể đây là một âm mưu của CSVN muốn phá vỡ phong trào TTYN.
Nhưng
lần này đã được công khai qua cái email của tác giả là anh Nguyễn Hữu
Xương chuyển đi, và chúng tôi cũng đã nhận được email này, qua sự xào
nấu lại, và thêm gia vị trong bài viết của nhân vật có bút hiệu là
Lão Móc, một bút hiệu trong nhiều bút hiệu của ông Nguyễn Thiếu Nhẫn..
Hơn nữa giữa tác giả chính của cái « Nguyên và Nhân »
này là anh Nguyễn Hữu Xương và chúng tôi chưa một lần mâu thuẫn cá nhân
nào với nhau, chúng tôi cũng chưa một lần xúc phạm anh, dù là rất
nhỏ..
Nhưng
khi sự thật được phơi bày thì bản thân tôi thật ngỡ ngàng, là đằng sau
cái vỏ bọc của một cựu sĩ quan tốt nghiệp trường VBQGĐL, lại là một con
người hoàn toàn kém về mọi mặt từ Quân sự, Chính trị, và đến Nhân sinh
quan hoàn toàn theo hướng tiêu cực.
Anh Nguyễn Hữu Xương đưa ra những điều vu cáo Thu Sương như sau :
Gồm hai điều chính :
1- Thu Sương là một đảng viên đảng Việt Tân
2- Nguồn gốc Thu Sương là dân Bắc đi hợp tác lao động tại Đông Đức
Và những điều phụ như sau :
- Thu Sương làm MC cho cuộc Biểu tình ngày 30/04/2012 do Việt Tân tổ chức.
- Thu Sương dành giật Micro để hát trong buổi nói chuyện của LM Nguyễn Văn Khải tại Paris
Tác
giả Lão Móc lại thêm mắm, muối, xì-dầu cho ra thêm một món « tội » của
Thu Sương qua San Jose để hợp tác thành lập Cộng đồng thứ 3 của vùng Bắc
Cali. (theo cách hiểu, tức là mục đích làm phân hóa Cộng đồng hải ngoại
Bắc Cali)
Tác
giả của những điều bịa đặt vu khống trên, không kèm theo một bằng chứng
hay nhân chứng cụ thể nào có một chút tính cách chuyên nghiệp, cho dù
là sơ đẳng nhất của người đưa ra cáo trạng mà chỉ dựa trên những sự suy
diễn và bịa đặt mơ hồ.
Tại sao tôi nói vậy ? Tôi sẽ dẫn chứng từng phần một sau đây :
Thứ nhất để trả lời và góp ý cho 2 cáo trạng chính :
1-
Bất cứ một đảng phái nào, khi đảng viên gia nhập đảng, do tự nguyện,
hoặc do giới thiệu, phải có sự tuyên thệ khi gia nhập đảng. Tên họ, bí
danh, ngày tháng, nơi chốn, và người làm chứng buổi tuyên thệ gia nhập
đảng. Điều này bên nguyên cáo không đưa ra được một bằng chứng, hay nhân
chứng cụ thể nào. Dù họ biết rằng Việt Tân là một đảng hoạt động công
khai.
2-
Nguồn gốc Thu Sương là người miền Bắc đi hợp tác lao động tại Đông Âu.
Điều này là anh Nguyễn Hữu Xương đã làm khó khăn cho cấp trên của anh,
tức là anh Nguyễn Hữu Dõng ( Trung tâm trưởng TTĐHTTCSAC ) biết anh sai
lầm mà vẫn im tiếng. Là vào những năm đầu thập niên 80 (1981-1982) và
sau đó anh NHD vẫn thỉnh thoảng đến nhà thân phụ của Thu Sương chơi tại
Tây Đức, và trong những buổi sinh hoạt văn nghệ Cộng đồng, anh Nguyễn
Hữu Dõng cùng ngồi trong hàng khán giả, cũng vỗ tay sau khi nghe Thu
Sương hát, lúc bấy giờ Thu Sương chỉ là một cô gái vào tuổi đôi mươi.
Hiện nay những khán giả năm xưa vẫn còn sống kể cả hình ảnh vẫn còn lưu
giữ. Những giấy tờ chứng nhận nhập cư của Thu Sương vẫn còn . Sẽ làm
nhân chứng và bằng chứng khi cần thiết.
Trở
lại sự việc bên nguyên cáo khi đưa ra hai cáo trạng trên đã không đưa
ra được bằng chứng hay nhân chứng cụ thể nào. Tức là cá nhân hoặc tập
thể mình kém về mặt tình báo, mù mờ về đối tượng.
Điều này cho phép tôi có hai suy diễn (trong thận trọng) :
1- Anh Nguyễn Hữu Xương làm việc này cho một mục đích đen tối nào đó.
2-
Anh Nguyễn Hữu Xương là người không quân tử, chỉ vì bè phái, vì những
tị hiềm ghen ghét tầm thường của những phụ nữ chung quanh xúi đẩy, mà
mất đi cái dũng khí của một cựu sĩ quan QLVNCH. Tôi không biết lương tâm
anh có cảm thấy áy náy, khi anh mặc vào người bộ quân phục « hàng
nhái » Made in China, mang phù hiệu của binh chủng Nhảy Dù, một binh
chủng hào hùng nhất của QLVNCH để làm lễ kỷ niệm ngày Quân Lực hay
không ? Điều này tôi để cho lương tâm anh tự trả lời trước Anh linh của
các chiến sĩ đã Vị Quốc Vong Thân.
Có
một việc khác nữa là tôi cung cấp thêm chi tiết cho anh Xương để anh có
thể suy diễn mà qui chụp thêm cho Thu Sương một tội danh khác nữa. « Thu Sương là người của Việt Nam Quốc Dân Đảng ».
Vì những CD audio nói về cuộc đời và sự nghiệp của Nguyễn Thái Học, và
nhiều audio khác vẫn còn đang lưu truyền trên Youtube là do chính Thu
Sương thực hiện theo yêu cầu của VNQDĐ nữa. Anh làm luôn cho tiện việc.
Bây giờ tôi xin đi đến những phần vu cáo phụ mà các anh đưa ra. Chữ « các Anh »
ở đây, tôi phải dùng đại danh từ nhân xưng số nhiều, vì đã có thêm
những vị đánh trống và thổi kèn phụ họa cho bản cáo trạng của anh thêm
phần lâm ly bi đát hơn.
( Trích ) Lời vu khống trong email của anh NHX : Hi Minh, Anh Xương đây, Người có tên là Hạt Sương Khuya tức Thu Sương
ở Paris theo đám Việt Tân, gốc là dân lao động Bắc Việt ở Đông Đức, năm
rồi 30/4 tổ chức biểu tình do Việt Tân đứng ra chủ chốt, cô ta là MC,
sau khi ca hát xong trước khi bế mạc cô ta hỏi “quý vị hôm nay thấy vui
không??”, anh nghe chới với choáng mặt mày nhủ thầm “vui cái mả mẹ mày.”
Thưa
anh Xương. Điều này anh vô tình lại quảng cáo không công cho Thu Sương.
Xem lại toàn bộ tất cả những Video clip, có lẽ cộng đồng Paris đều
công nhận là chưa có một cuộc biểu tình nào trong những năm gần đây,
lại đầy hào hứng và đông đảo như lần biểu tình của năm 2012. Điều này
không phải tôi nói, mà tất cả mọi người đều nói.
Trở lại những diễn tiến để thành lập một ban tổ chức cho cuộc biểu tình ngày 30/04/2012 như sau.
Sau khi Thu sương điều hành chương trình văn nghệ đấu tranh cho ba cuộc
biểu tình kéo dài sáu tuần ( hai tuần một lần), để lên án công hàm bán
nước của Phạm Văn Đồng vào năm 2011, trong ba cuộc biểu tình này Thu
sương hoàn toàn không nằm trong ban tổ chức, nhưng được mọi người tín
nhiệm yêu cầu điều hành phần văn nghệ đấu tranh. Sau đó có cuộc họp do
Văn Phòng Liên Lạc tổ chức, và anh Mai Quốc Minh là tổng thư ký, đã
đứng ra điều hành phiên họp để bàn về ngày giờ tổ chức cuộc biểu tình
30/04/2012. Để tránh hiểu lầm vì Thu sương biết mình là người đến sau,
ngại nhiều khi mọi người nghĩ Thu sương « nhảy vào tiếm công », vì thế
Thu sương đã không tham gia buổi họp, nhưng sẵn sàng giúp một tay trong
phạm vi khả năng của mình cho dù chỉ làm những việc phụ.
Trong
phiên họp anh Trần Nghĩa Hiệp là người đề nghị nhờ Thu sương lo về phần
văn nghệ đấu tranh cũng như điều hành chương trình, gọi tắt là MC. Và
được hầu hết các vị tham gia trong buổi họp đồng ý. Sau đó văn phòng
liên lạc thảo một văn thư tóm tắt về buổi họp, và ghi tên Thu sương vào
trong chương trình « dự bị » sau đó gửi đến Thu sương, lúc đó Thu sương
mới nhận lời, cùng viết thư cảm ơn sự tín nhiệm của quý vị đã dành cho
Thu sương, và hứa làm hết khả năng của mình.
Kể từ đó Thu sương mới tham dự những phiên họp kế tiếp để bàn về cách
thức tổ chức, và ban tổ chức lúc đó mới được hình thành theo đề nghị của
các vị tham dự phiên họp.
Gồm
có : Anh Đặng Vũ Lợi( trưởng ban tổ chức) anh Trần Nghĩa Hiệp ( phụ tá)
Thu sương ( điều khiển chương trình và phần nhạc đấu tranh) Anh Lê Minh
Triết (lo về tôn giáo) Anh Nguyễn Ngọc Bách( lo về âm thanh). Điều này
tất cả nhân chứng sống còn đầy đủ hôm nay, chỉ vắng bóng anh Lê Thanh
Hùng, là một diễn giả rất hùng hồn ngày hôm đó. Nếu anh Nguyễn Hữu
Xương có cần tài liệu làm bằng chứng thì Văn phòng liên lạc vẫn còn giữ
tất cả những biên bản của những buổi họp được phân công và bầu ra ban
tổ chức. Những người trong ban tổ chức còn nguyên đây và tất cả biên bản
họp anh Mai Quốc Minh sẽ cung cấp cho anh.
( Trích ) Lời vu khống trong email của anh NHX :
Cô
này linh tinh lắm, ngày anh tổ chức cho Cha Khải nói chuyện hôm 5/3/12
tại Paris, cô ta chẳng có trách nhiệm gì trong Ban Tổ Chức nhưng muốn
nhảy vào độc quyền micro bị anh và anh NT Khanh K.25
không cho đến họp, mà cũng không nhờ cái gì cả, cũng muốn hát nhưng hai
anh không chịu vì đây là buổi nói chuyện chính trị chứ đâu phải văn
nghệ.
Thưa
anh Xương. Điều này có lẽ anh nên hỏi lại anh Lê Minh Triết. ( Tôi tin
anh Lê Minh Triết với lương tâm một tín đồ Công giáo có uy tín, sẽ là
chứng nhân cho sự việc bên trong này )
Vài
hôm trước khi cha Khải đến Paris. anh Lê Minh Triết điện thoại cho
tôi ngỏ ý mời Thu Sương lo về chương trình văn nghệ trong buổi hội luận
của LM Khải. Tôi trả lời anh. « Việc đó tôi để Thu Sương quyết định ».
Sau đó tôi chuyển lời lại với Thu Sương. Và Thu Sương có liên lạc với
anh Triết, được anh yêu cầu như đã nói qua với tôi. Để tránh tình trạng
là có thể dẵm chân lên công việc của người khác, Thu Sương có đề nghị
anh là phải rõ ràng, nếu như anh đã nhờ Thu Sương thì không nên nhờ
người khác để tránh hiểu lầm, và được anh Lê Minh Triết xác nhận buổi
hội luận đó do chính anh là người mời LM Khải. Sang ngày hôm sau anh Lê
Minh Triết mời chúng tôi đến nhà anh, ngay buổi tối hôm đó có sự hiện
diện của anh Khanh ( cựu sĩ quan VBĐL ) chồng của ca sĩ Khanh Trang.
Tôi là người ngồi nghe anh Khanh hỏi Thu Sương :
- Chị định hát bài gì ?
Thu sương trả lời :
- em sao cũng được
và TS hỏi lại anh Khanh :
- Còn chị Khanh Trang sẽ hát những bài gì ?
Anh Khanh trả lời :
-Chị cứ an tâm đi, chị không sợ đụng hàng đâu, vợ tôi hát toàn những bài độc không hà.
Đến ngày hội luận, khi Thu Sương bước vào nhà thờ, gặp anh Triết và nghe anh ngại ngùng nói :
-Thu Sương ơi ! để xem coi tình hình như thế nào, nếu thấy cần thiết thì hát, còn không thì thôi.
Thu Sương vui vẻ trả lời :
- Ô không sao anh, hội luận là chính mà
Sau
đó trong suốt buổi hội luận, Thu Sương ngồi bên cạnh anh Bảo Tuấn từ
đầu cho đến hết chương trình. Đến phần đặt câu hỏi với LM Khải gần cuối
chương trình. Thu Sương có đưa tay xin đặt câu hỏi với LM Khải, và được
anh Nguyễn Cao Đường là người mời Thu Sương lên cầm microphone đặt câu
hỏi.
Hình
ảnh và Video hôm đó vẫn còn lưu lại, nếu anh Xương có cần chúng tôi
sẽ cung cấp, cùng nhiều nhân chứng ngày hôm đó sẽ nói cho anh nghe. Và
có luôn cả hai ca sĩ Khánh Trang và Bích Xuân được quyền duy nhất lên
sân khấu trình diễn văn nghệ hôm đó. Hai ca sĩ này vô hình chung sẽ là
sự tố cáo cho điều vu khống, nhưng kém khôn ngoan của anh Nguyễn Hữu
Xương đã dựng lên câu chuyện như trong email gửi đi
Vâng thưa anh Nguyễn Hữu Xương bản cáo trạng và bằng chứng của anh cũng
chỉ rẻ tiền như hai cái bao cao su mà CSVN đã dùng để kết án anh Cù Huy
Hà Vũ.
Sau
cùng là món tả-pí-lù do Lão Móc xào nấu lại thành một cái tội, để đánh
hôi Thu Sương. Nên đã dựng lên câu chuyện. Thu Sương là một đảng viên
Việt Tân muốn phân hóa cộng đồng NVTD Bắc Cali, nhân cuộc bầu cử CĐ
bắc Cali. Điều này làm tôi phì cười nhớ đến lời của tên chủ tịch nước
CHXHCNVN ( Nguyễn Minh Triết) khi qua Hoa Kỳ gặp Tổng thống Obama, sau
khi về nước tuyên bố hắch xì xằng rằng : Ông ta đã qua Hoa Kỳ làm phân
hóa nội bộ của TT Obama. Sao ông Lão Móc lại đánh giá khả năng Thu Sương
quá lớn vậy ông ?.
Điều
này ông đã xem thường mọi người trong CĐ bắc Cali ngu dốt hơn ông. Thực
ra mọi người đều biết Thu Sương chẳng có quen ai, cũng chẳng có liên
quan gì đến CĐ bắc Cali cả, mà chỉ do ban tổ chức Dòng nhạc TTYN phối
hợp với Đại diện TTYN tại hải ngoại đứng ra làm chương trình, mà Thu
Sương đơn thuần chỉ là khách mời với tư cách một thành viên của nhóm
TTYN. Chẳng qua ông Lão Móc vì những mâu thuẫn của ông trong cộng đồng
Bắc Cali, ông đã mượn gió bẻ măng. Bẻ cong ngòi viết làm quà cho ông
Nguyễn Hữu Xương. Đâu là trách nhiệm và lương tâm của một người cầm bút
chân chính. Chỉ có tác giả là người có khả năng tự trả lời.
Thật
buồn thay ! Khi mọi người trong và ngoài nước đang lên án bọn bạo quyền
CSVN, sử dụng bộ máy công an, côn đồ, và những tên bồi bút, để đàn
áp, trù dập, bắt bớ những người con yêu nước dám dấn thân trong hoàn
cảnh đất nước và dân tộc Việt đang hồi suy vong. Thì ngay tại Paris ở
nơi mà người ta cho là có Tự do, Bình đẳng, Nhân quyền nhất thế giới,
lại có một số các ông cựu sĩ quan QLVNCH thay nhau kẻ thức, người ngủ,
gìn giữ hòa bình cho Cộng đồng NVTD tại Âu Châu và Hoa Kỳ. Các ông sẽ
thẳng tay trừng trị người Việt Nam nào dám Yêu nước không theo cách của
họ.
Điều
cuối cùng trước khi kết thúc bài viết này, và chúng tôi cũng muốn khép
lại câu chuyện, ngoại trừ các Nguyên cáo muốn có sự đối chất thẳng thắn
và công khai. Tôi xin sẵn sàng theo nguyên tắc cơ bản, dù không chính
thức theo pháp luật. Nhưng cũng phải công bằng trong công lý và lương
tâm con người. Tôi chỉ cần hai tội danh như anh Nguyễn Hữu Xương quy
chụp cho Thu Sương
- Thu Sương là đảng viên Việt Tân
- Nguồn gốc Thu Sương là dân miền Bắc đi hợp tác lao động tại Đông Âu
Thì lúc đó tôi sẽ đề nghị : Một phiên đối chất công khai. Một ban trọng tài sẽ được bầu ra trong cộng đồng.
A - Nguyên cáo sẽ đưa ra trước những bằng chứng, và nhân chứng để buộc tội Thu Sương.
B – Sau đó bị cáo sẽ đưa ra những bằng chứng, nhân chứng. Chứng minh là mình bị vu khống và vô tội
C - Ban trọng tài và cử tọa sẽ là người đưa ra phán xét cuối cùng.
Nếu
Thu Sương thật là đúng người, đúng tội. Tôi đề nghị anh Nguyễn Hữu
Xương hãy lấy cái dũng khí của một sĩ quan QLVNCH làm một việc như Chuẩn
tướng Nguyễn Ngọc Loan đã làm năm Mậu Thân 1968. Là xử ngay người nữ
cán bộ CS này tại chỗ, nếu cần tôi sẽ cho anh mượn súng. Còn nếu anh
không can đảm làm và chưa bao giờ dám bắn VC thì tôi sẽ làm việc này
thay anh.
Còn
nếu anh thua thì chúng tôi chỉ yêu cầu anh hãy tự nhổ nước bọt xuống
đất và tự anh liếm lại. Nếu anh không thể làm một mình, thì hãy kêu gọi
những người mà anh đã nhờ họ tiếp tay đánh phá Thu Sương liếm hộ anh.
Còn nếu điều này quá khó làm, xin đề nghị anh hãy quay đầu về bàn thờ
của những Anh linh các chiến sĩ trận vong mà tạ tội , cùng xin lỗi hai
em Phương Uyên và Nguyên Kha .
Bài
viết này tôi xin thay cho lời kêu gọi mọi người trong Cộng đồng, hãy
lấy chúng tôi làm một kinh nghiệm để đối xử với nhau tốt đẹp hơn. Đoàn
kết và tha thứ cho nhau. Cùng nhau mưu tìm một tiếng nói chung. Đặt Tổ
Quốc lên trên mọi tổ chức, đảng phái. Ai cũng có quyền chọn cho mình một
con đường đi. Nhưng đi như thế nào để mình không thấy hổ thẹn với Tiền
Nhân, với Quê Hương dân tộc, và chính lương tâm mình. Đừng để CSVN hưởng
lợi trên những sự nhỏ nhen, ghen tị, ích kỷ trong mỗi con người chúng
ta. Để rồi chính chúng ta tự chặt tay chân mình. Và tự cô lập mình.
Tôi
cũng hy vọng rằng màn đêm rồi cũng sẽ qua đi, nhường lại cho ánh sáng
của ban ngày. Mọi sự thật cũng sẽ được phơi bày dưới ánh sáng chân lý.
Để mọi người cùng nhìn ra được đâu là sự thật. Đâu là tốt, đâu là xấu.
Cám
ơn mọi người đã giúp cho đôi chân Thu Sương đứng vững thêm trên những
đoạn đường khó khăn của ngày hôm nay. Làm động lực cho những thiên thần
trong bóng tối được chấp cánh bay cao. Làm cho những khả năng tài giỏi
hơn Thu Sương còn ẩn mình đâu đó, can đảm bước ra cùng nhận lãnh trách
nhiệm của mình với quê hương dân tộc.
Lam Sơn 719 ( Thành Vũ )
Lamson719.fr@gmail.com
ĐT (33) 610244322 Đừng im tiếng mà phải lên tiếng
Inscription à :
Articles (Atom)

